🐋 Ngày Chia Ly Không Còn Gì Trong Tay
Hiệu ứng "thiên nga đen", có lẽ nên kết hợp với một phát ngôn từng "gây sốc" trong một show truyền hình nọ để nói về cuộc sống: "Trên đời này, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra!". Năm 1912, con tàu Titanic khổng lồ - một con tàu được cho là tàu chở khách an
Em vẫn có một thắc mắc là tại sao ngày chia tay của chúng ta lại đến chậm như vậy. Chờ mãi mới có cơ hội để nói với mọi người lời cảm ơn và lời chúc mọi sự thuận lợi. Mặc dù không còn làm việc ở công ty nữa nhưng em sẽ luôn nhớ đến thời gian làm việc
Còn chăng giọng hót trong tim bạn bè . Hề chi trên lối khuya về Đèn đường vụt tắt, nặng nề bước ai . Nắng khuya vằng vặc canh dài Không đèn còn ánh trăng cài ngõ đêm. Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời. Thiếu ta, đời cũng vậy thôi!
Trong nhiều lần phỏng vấn, Jennifer cho biết, cô vẫn trân trọng tình bạn với Brad Pitt sau khi hai người ly dị. Và 10 năm sau ngày chia tay, Brad Pitt đã dệt nên một chuyện tình vàng tại Hollywood khi sát cánh bên Angelina Jolie và Jennifer cuối cùng cũng đã tìm được người đàn ông
Kỳ thực, chẳng có ai là hy vọng sẽ có ngày chia ly, sẽ có ngày phải nhìn xuống bàn tay rỗng không mà vốn dĩ có bàn tay thân thuộc đã từng ấm áp nằm đó. Thế nhưng chúng ta vẫn cứ phải sống tiếp cho hiện tại, phải sống tốt hơn cho tương lai nhất định không thể dừng chân.
- Duy trì đủ nước cho cơ thể, nên uống từ 6 - 8 ly nước mỗi ngày, 1 ly khoảng 240ml, tương đương 1,6 - 2 lít/ngày. Ngoài những lưu ý trên, người bệnh cần nắm rõ những loại thực phẩm nên ăn và không nên ăn để xây dựng thực đơn hàng ngày cho hợp lý. Người bệnh viêm đại tràng nên ăn gì?
Tôi rất thích bầu không khí thi đấu và được gần gũi với hàng nghìn người hâm mộ, nhưng màn trình diễn của tôi không như những gì tôi mong muốn. Đó là một phần của đời VĐV và bây giờ chúng ta cùng hướng đến tương lai", Peter Sagan chia sẻ trên mạng xã hội.
Vậy ho có đờm uống thuốc gì? Trong trường hợp bệnh còn nhẹ người bệnh có thể sử dụng các bài thuốc thiên nhiên, lành tính. Uống 1-4g/ ngày chia làm 2 - 3 không loại bỏ hoàn toàn được căn nguyên gây ra ho. Sử dụng thuốc tây trị ho lâu ngày còn tiềm ẩn nhiều
- Không tổ chức hoạt động đông người tại gia đình, nơi cư trú. - Giúp đỡ, động viên, chia sẻ với người được cách ly trong suốt thời gian cách ly. - Hằng ngày lau nền nhà, bề mặt dụng cụ, tay nắm cửa ở gia đình, nơi cư trú bằng xà phòng hoặc các chất khử trùng hoặc chất tẩy rửa thông thường.
MkaT9Z1. Hà NộiBà Âu khoác tay nải bước ra cửa phòng bệnh. Anh con trai 30 tuổi vùng vằng chạy sau, kéo vạt áo khóc "Ứ, mẹ ở lại với con". Tối 28/3, ngoài sân Bệnh viện Bạch Mai, tiếng bước chân rầm rập lẫn vào tiếng loa cầm tay yêu cầu người nhà bệnh nhân nhanh chóng lên xe đi cách ly tập trung. Bà Âu nén nước mắt, cầm tay con, dặn "Thụ ở lại ngoan, nghe lời bác sĩ nhớ chưa. Mẹ đi về rồi mẹ mua quà cho". Cậu trai 30 tuổi gật đầu, đáp lại mẹ bằng nụ cười ngờ nghệch, nhảy chân sáo về đoàn người túa ra từ khắp các tòa nhà trong khuôn viên bệnh viện, tay xách nách mang, bước lên những chiếc ôtô đã đánh số. Người nhà lên xe, bệnh nhân ở lại, nhớn nhác chạy theo, vẫy tay mếu máo. Hàng trăm người mặc bảo hộ kín toàn thân đi lại khắp lối. Sân bệnh viện ướt sũng, quánh mùi Chloramine B. Bà Âu nhìn qua ô cửa kính, cả một đoạn đường Giải Phóng quanh bệnh viện kín ôtô ra vào. Người nhà bệnh nhân lên xe đi cách ly, tối 28/3. Ảnh Giang Huy. Mỗi năm, Bạch Mai đón khoảng 2 triệu lượt bệnh nhân. Trung bình mỗi ngày, bệnh viện thăm khám, điều trị khoảng lượt bệnh nhân, và chừng đó người thân đi cùng. Ngày 28/3, bệnh viện Bạch Mai bị phong toả khi xuất hiện 11 ca dương tính nCoV, trở thành ổ dịch lớn nhất nước. Hơn bệnh nhân đã được bệnh viện chuyển về nhiều tỉnh, thành trước ngày phong toả. Gần người ở lại phía sau lớp barie cách ly, có y bác sĩ, bệnh nhân và cả người nhà; trong đó 783 bệnh nhân điều trị kết hợp cách ly trong viện, 124 người bệnh nặng, 31 người tiên lượng tử vong. Trong số lên xe đi cách ly tập trung hôm ấy, nhiều người không biết còn được gặp lại người thân sau thời gian cách ly hay không. Họ trở thành nhân chứng cho biến cố chưa từng có trong lịch sử Bạch Mai Cơ sở y tế tuyến cuối lớn nhất nước trở thành ổ dịch. Bà Nguyễn Thị Âu, 60 tuổi, người xã Hòa Bình, huyện Thường Tín nằm trong số 630 người nhà đi cách ly tập trung ở Ký túc xá Đại học FPT, 40 km về hướng Tây Hà Nội. Mười bốn ngày xa con, bà Âu không lo gì hơn thằng bé lên cơn, không tự ăn uống tắm rửa được, rồi lại làm khổ các bác út Thụ từ bé đến năm 20 tuổi trong trí nhớ bà Âu, luôn là đứa khỏe mạnh, ngoan ngoãn, thích phụ mẹ việc nhà, việc đồng, thích trồng hoa, sửa quạt. Đi nghĩa vụ quân sự về được gần tháng, Thụ kêu đau đầu, cứ khóc khóc, cười cười như ma cả ngày, lúc đánh bố quát mẹ, lúc lại đi quanh làng lẩm bẩm một mình, cứ bình thường được đôi ngày lại quay ra ngờ chồng bà Âu tưởng con bị người âm quấy quả, đưa đi cúng vái khắp đền chùa, làng trong xã ngoài, không đỡ. Ông nghi con hư hỏng, đem đi xét nghiệm ma túy, HIV đều âm tính. Bệnh viện kết luận, Thụ bị tâm thần phân năm qua, bà Âu không nhớ đã bao lần đưa con đi, tiêu bao nhiêu tiền vào các trung tâm trị liệu, bệnh viện tâm thần. Năm sào ruộng của bà, với tiền công từ cái công nông chở rác thuê cho người trong thôn không xuể tiền đi viện. Ba anh chị lớn có gia đình riêng, đều là dân lao động chân tay. Cậu trai 30, cao lớn, từng là hy vọng chỗ dựa tuổi già của vợ chồng bà, nay bà lại phải đưa lưng còng ra cho con tựa. Lúc con lên cơn, bà Âu cầm tay con kéo về nhà, bị Thụ đánh thùm thụp. Bà Nguyễn Thị Âu khấp khởi nghĩ đến lúc gặp lại con đang chữa bệnh trong Khoa tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai. Ảnh Ngọc Thành. Thụ có vài tháng tỉnh táo trong năm. Trách mình làm khổ bố mẹ, anh một mực xin mẹ vài triệu tiền vốn, thuê nhà trọ, đi buôn vải vụn, giẻ lau quanh bến xe Nước Ngầm. "Bao giờ con mệt con lại về", Thụ nói rồi rong xe đi. Đêm cuối tháng Chạp năm ngoái, ông bà Âu nhận được điện thoại của công an phường Thịnh Liệt báo lên nhận con. Thụ lên cơn, đi bộ lang thang khắp nơi cả tuần, suýt bị xe tông. Ông bà già lại quệt nước mắt đưa Thụ về gia đình đưa Thụ đến khoa Thần kinh của bệnh viên Bạch Mai. Hy vọng cuối cùng được người mẹ gói vào cùng 13 triệu đồng giắt lưng. "Hà Nội cái gì cũng đắt", bà Âu nhẩm tính, ngày ngồi không cũng mất tiền trăm, tiền triệu thuốc thang, viện phí. Ngày ba suất cơm đồng, bà chỉ mua cho Thụ, còn mình ăn ngô, khoai cho qua khoa Thần kinh này, với nhiều người nhà như bà Âu, không chỉ có việc lo thuốc thang, cơm nước tắm giặt. Họ phải chạy theo sau người bệnh cả ngày, trông coi để người bệnh không đi linh tinh, không trêu người khác, không phá đồ. Bà ngại nhất lúc Thụ chìa tay xin tiền người lạ, lúc nhổ cây trong viện, lấy tay cào bới đất. Nhưng tỉnh táo là Thụ bóp tay chân cho mẹ, rồi cầm chổi quét dọn giúp lao Mai bị phong toả, bà Âu phải xa con. Ở quê, các anh chị lớn hôm đưa Thụ nhập viện cũng phải tự cách ly tại nhà. Ba đêm đầu tiên, bà không thể chợp mắt. Bà không lo con đói, vì cơm nước có nhà nước lo. Mười năm đi đằng sau con, bà biết, rồi các bác sĩ sẽ nhọc với bên cạnh là một bà mẹ khác. Hai con trai họ nằm phòng cùng phòng bệnh, giờ hai bà mẹ lại cùng phòng cách ly. Mọi thông tin dịch bệnh và tình hình Bạch Mai, bà Âu ngóng cả vào cái điện thoại của người còn lại. Lần đầu bà "hàng xóm" gọi điện video về cho cô y tá ở Bạch Mai, Thụ chạy vội đến "Bác cho cháu nhìn mẹ cháu với". Bà Âu chỉ khóc, không dặn dò được con cái gì, thấy nó tỉnh táo, khỏe mạnh nên mừng. "Mẹ sắp về với con chưa? Mua quà chưa?" - mẹ con hỏi thăm nhau được ba lần như thế, lần nào Thụ cũng kêu nhớ mẹ, đòi về. Bà Âu bồn chồn sắp xếp đồ đạc vào ngày cuối cùng trong khu cách ly. Ảnh Ngọc Thành. Mười bốn ngày ở khu cách ly, ít người có giấc ngủ không thấp thỏm. Ông Ngô Dinh, 67 tuổi, như nhiều người nhà bệnh nhân xách túi đồ rời Bạch Mai mà đôi chân như bị níu lại, "ngày xưa ra trận cũng không đắn đo nhiều như thế". Vợ ông đang điều trị tại khoa hô hấp, phải thở tuần trước đó, ông Dinh cùng con trai và người họ hàng đưa bà lên xe cấp cứu 115 của Bệnh viện Việt Nam - CuBa Đồng Hới, Quảng Bình chạy thẳng ra Hà Nội. Vợ ông nhập viện Bạch Mai trong tình trạng suy hô hấp, tràn dịch đa màng, viêm phổi. Ca cấp cứu diễn ra đến gần sáng. Hai tuần sau mổ, bà vẫn phải dùng máy người dân miền Trung từ Quảng Bình trở vào như gia đình ông Dinh, thường thăm khám và điều trị ở Huế. Nhưng lần này, ông nhất quyết chọn Bạch Mai. Đó là bệnh viện Trung ương tuyến cuối, là hy vọng cuối cùng, khi người vợ chung sống bốn mươi năm trong cơn nguy đêm thức trắng chăm vợ, ông Dinh thường đứng từ tầng 17, nhà Q nhìn về phía đối diện. Bên kia đường Giải Phóng là Đại học Bách khoa Hà Nội, nơi ông từng học ngành Động lực những năm 1970. Anh sinh viên tuổi đôi mươi ngày ấy, đứng trên khu giảng đường nhìn sang bên này thấy Bạch Mai nằm giữa mênh mông đồng là lần thứ hai trong đời, ông Dinh chứng kiến biến cố của Bạch Mai, sau trận bom B52 mùa đông năm 1972. Chiều 28/3, tiếng loa mời người nhà bệnh nhân tập trung vang lên khi ông đang ngồi xoa bóp chân tay cho vợ. Trong căn phòng chung của Khoa hô hấp, hơn 30 người nhà bệnh nhân đứng kín chỗ, nghe bác sĩ thông báo đi cách ly bắt buộc. Lẫn trong tiếng ồn ào bàn tán, có người đã khóc xin ở lại chăm người nhà. Ông Dinh nằm trong số đó. Vợ ông đang điều trị ở phòng Cấp cứu 1 - nơi dành cho bệnh nhân nặng nhất."Bà ấy rất yếu, cần người chăm. Tôi để lại gánh nặng cho bác sĩ cũng không đành", ông Dinh khẩn khoản. Người mặc blouse trắng lắc đầu. Bác sĩ để lại số điện thoại trực ban 24/24, dặn người nhà cứ gọi vào số ấy nếu cần nói chuyện với bệnh nhân, sẽ luôn có người nghe máy, rồi rời xong mấy bộ quần áo vào túi xách, ông Dinh kiểm tra lại ngăn tủ chứa đồ cá nhân, chỉ còn một hộp sữa bột nhỏ. Bệnh viện đã bị phong toả hoàn toàn, canteen đóng cửa. Ông lại đi tìm bác sĩ một lần nữa, với ý định gửi lại ít tiền, nhờ mua đồ khi vợ ông cần. Bác sĩ tiếp tục từ chối "Có gì bệnh viện sẽ lo". Ông Ngô Dinh, đi chăm vợ ốm, đã có những ngày sống trong sợ hãi khi nghe tin các ca dương tính liên quan đến Bệnh viện Bạch Mai liên tục tăng. Ảnh Ngọc Thành. Buổi trưa hôm sau, ông gọi cuộc điện thoại đầu tiên về Bạch Mai, qua số máy bác sĩ trực. Ông biết rõ đầu buổi sáng và cuối giờ chiều là lúc bác sĩ cực kỳ bận, chỉ có trưa là vãn việc. Ba phút sau, giọng vợ ông mếu máo, đứt quãng ở đầu dây bên kia "Hay về đi. Không chữa khỏi được đâu". Người đàn ông bên này sụt sịt, nhưng vẫn nói cứng "Bà đừng bi quan, còn nước còn tát. Chỉ ung thư mới không chữa được thôi". Trong tia hy vọng cuối cùng, ông vẫn chọn Bạch đầu tiên trong khu cách ly, ông Dinh khủng hoảng tinh thần khi các ca dương tính liên tục tăng. Ngày 29/3, Bạch Mai ghi nhận 16 ca nhiễm. Ngày 4/4, con số tăng lên 44, trong đó có 27 nhân viên Công ty Trường Sinh. Mỗi lần cái tên "Trường Sinh" được xướng trên báo chí là ông giật thót, bởi trong hai ngày 6-7/3, ông mua cơm ở canteen hai lần. Ông lo cho mình, và sợ cho vợ khi tuổi đã cao, nhiều bệnh buổi tối, ông nghe tiếng khóc vang động dưới tầng. Tiếng khóc của một người nhà bệnh nhân hay tin không kịp gặp người thân lần cuối. Tiếng khóc khiến ông ám ảnh đến mức hoảng hốt khi điện thoại đổ chuông báo cuộc gọi từ Bạch Mai. Tay run rẩy bấm nghe, ông chỉ cầu mong đừng có điều gì bất trắc. Đầu dây bên kia bác sĩ báo hết sữa, hỏi ông có muốn mua thêm cho bà, bác sĩ sẽ 12/4, Bạch Mai hết phong toả, cũng là ngày ông Dinh, bà Âu cùng hàng trăm người nhà bệnh nhân Bạch Mai được rời khu cách ly sau hai lần kiểm tra âm tính, theo dõi đủ 14 ngày. Bà Âu mừng cả buổi sáng, không ngồi được yên. Hai bộ quần áo và cái chăn đã gấp gọn bỏ vào túi nylon chỉn chu từ sớm. Mười ba triệu cầm theo từ lúc nhập viện đã tiêu gần cạn. Hôm đi cách ly, bà còn đồng, nhưng không phải tiêu gì nên lúc về còn nguyên. Bà định xuống mua quà cho Thụ như đã hứa. Nhưng Bạch Mai vẫn chưa cho người nhà vào ngay với bệnh nhân. Bà đành về thẳng nhà, đợi chỉ thị của bác xe buýt cuối cùng rời khu cách ly đưa ông Ngô Dinh cùng những đồng hương miền Trung ra ga Hà Nội để bắt tàu về quê. Nhưng ông Dinh chưa mua vé ngay. Ông ở lại nghe ngóng, tính mua thêm sữa, bánh ngọt gửi vào viện cho vợ. Ông còn dự định gửi tiền trả cho nữ bác sĩ đã mua giúp vợ mình hộp sữa. Mấy hôm rồi ông gọi điện, nhắn tin mà chưa thấy bác sĩ hồi Lam - Hoàng Phương
Ver 1 Bước Đi trong chiều mưa, bên tai tiếng mưa nhạt nhòa Lặng thầm một mình anh bước, về 1 phía phương trời xa Hạnh phúc không thể nắm giữ, rồi giờ em cũng chối từ Đã bao lần anh vẫn nhớ, em tựa đầu lên bờ vai Hai ta không còn duyên nợ, chuyện tình sao thiệt bi hài Tại vì anh không chấp nhận, với wá khứ mà mình sai Rồi ngày ta mãi mất nhau, anh mới thấy mình thật ngốc Vì không biết cách yêu em, để rồi bây giờ lại cô độc Có lẽ là bởi duyên số, hay tại vì do ông trời Cố Giữ mãi làm sao được, khi đôi tay em đã xa rời Số phận ơi sao trái ngược, sao bắt chúng ta phải rời xa Em nói anh không như trước, hay là anh không bằng người ta Nếu giờ có 1 điều ước, anh sẽ ước được ôm em Chỉ một lần thôi em nhé, 1 nụ hôn khẽ trên môi Nhưng đó chỉ là ảo giác, vì thật sự em đã xa rồi Bàn tay anh chỉ có thể, ôm em hết đêm nay thôi Anh đã biết trong tình cảm, thì làm sao mà gượng ép Anh không bằng đc người ta, thì thôi anh cũng đành chịu Dù cố gắng gì đi nữa, anh cũng đâu vừa lòng em Ừ anh là thằng không tốt, vì anh đâu lo lắng đc cho em Giọt nước mắt và hạnh phúc, sao cứ thích đi với nhau Từng tiếng mưa trong đêm vắng, mưa lại làm tim anh đau Rồi cứ thế và nặng hạt, rơi tí tach bên hiên nhà Anh thì ngồi đó đặt viết, viết về 1 người đã xa Lật đi từng trang giấy mỏng, nước mưa ướt hết cả rồi Hay là những giọt nước mắt, anh lại rơi trong đơn côi Sao anh lại phải khóc chứ ?, khóc thì có được ích gì ? Chắc là anh sẽ phải gượng, mỉm cười nhìn em ra đi Nhớ kỉ niệm của 3 năm, giờ chỉ còn trong kí ức Là khi đó anh cố tìm, hình bóng em trong vô thức Nhưng bây giờ thì mọi chuyện nó cũng wá muộn màng rồi Vì sự thật là hiện tại, mình đã mãi mất nhau.... [MEL] Xa thật rồi giờ em đã xa thật rồi Biết khi nào e mới có thể quay trở lại đây Anh vẫn sẽ mãi đợi chờ, dù cho em không quay trở lại Tại sao em phải đi thật xa... Bỏ lại nơi đây anh đơn côi ngồi 1 mình Ngồi khóc than cuộc đời này Không hiểu tại vì sao em bỏ anh mà ra đi Không để lại lời chia ly, và không để lại 1 điều gì Mà e chỉ biết ra đi thật xa [VER 2] Trái tim của anh bây giờ tan thành những mảnh vụn Khi anh nghe em nói, là em phải đi thật xa Thì bỗng lệ anh rơi ướt đẫm, trên những hàng mi Vì anh biết bây giờ, 2 ta sắp phải chia ly Và sẽ không còn được nghe thấy, tiếng em nói cười đùa Tất cả rồi cũng sẽ tan biến hết, trong buổi chiều mưa Anh phải lãng quên tất cả, những kí ức khi xưa Và phải sống tiêp những tháng ngày, mong nhớ đơn côi Và phải gạt đi hết tất cả, những dòng lệ đang rơi Vẫn còn vương nhẹ trên má, không thể lau khô hết được Không thể nào mà xóa hết, khi con tim đã thấm ướt Và không thể nào chỉ trong thời gian ngắn ngủi, có thể quên hết được Nỗi nhớ cứ thế ngày dài hơn... thì nỗi đau trong anh càng lớn Phải chăng anh đang hi vọng và phải chăng anh đang thầm mong Mong ngày này nhanh chóng trôi qua, để anh hết đau trong lòng Và để cho anh không còn buồn... để cho nước mắt anh đừng tuôn Có những lúc thoáng qua, anh đã vô tình không để ý Khiến cho con tim em phải khóc, mà không hề biết lí do gì Để bây giờ khi mất nhau, đề bây giờ khi xa nhau thì còn nói nữa mà làm chi... cũng chẳng có ích gì
Khi Thu Uyên chia sẻ thông tin, Như chưa hề có cuộc chia ly có nhiều khả năng sẽ phải ngừng phát sóng sau số 134, tôi buồn nhưng không ngạc nhiên. Từng tham gia thực hiện các chương trình Vượt lên chính mình, Lục lạc vàng, giúp người nông dân thoát nghèo một cách bền vững, tôi hiểu rằng, duy trì một chương trình mang ý nghĩa xã hội trong thời buổi hiện nay là điều cực kỳ khó trong những cuộc hội ngộ xúc động trong chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly".Như chưa hề có cuộc chia ly không đơn thuần là một chương trình truyền hình, một gameshow giải trí đơn thuần. Đây chỉ là bề nổi của hoạt động tìm kiếm, gắn kết những con người vì một lý do nào đó mà lạc mất dung của Như chưa hề có cuộc chi ly đúng là khá sướt mướt. Nó khiến người xem phải khóc rất nhiều. Có nhiều lúc, vì cảm thấy quá đau lòng, tôi không dám xem hết chương trình khi nó lên sóng trực tiếp. Nhưng những ngày sau đó, tôi vẫn bị ảm ảnh bởi câu hỏi, không biết hôm đó có ai tìm được người thân không. Thế là, tôi lại tìm cách xem lại chương tin, sự mất mát của những con người tham gia Như chưa hề có cuộc chia ly không chỉ có tác động mạnh tới tôi mà còn tới hàng triệu khán giả xem truyền hình khác. Từ đó, mọi người sẽ nhận ra mình may mắn tới chừng nào. Họ sẽ biết trân trọng những người thân của mình hơn. Họ sẽ thấy yêu quý gia đình, giữ gìn gia đình mình hơn. Gia đình là tế bào của xã hội. Và khi cái tế bào ấy được gắn kết, chắc chắn cả xã hội sẽ được gắn kết nhiều suốt 13 năm qua, Thu Uyên cùng các đồng nghiệp của mình tạo dựng nên cả mạng lưới tìm kiếm, kết nối những con người lạc mất nhau. Khi có một thông tin được đưa ra, bao nhiêu người gọi điện, cung cấp thông tin. Hàng triệu người thể hiện sự quan tâm và sẵn lòng giúp đỡ. Lòng tốt đang được đánh thức, tình yêu thương trong mỗi con người được trỗi cứ tự hỏi, một chương trình có ý nghĩa như thế, có sức lan tỏa tình yêu thương, lòng nhân ái, hàn gắn vết thương trong tim hàng triệu con người, tại sao lại không được duy trì?Có người nói rằng, Như chưa hề có cuộc chia ly tồn tại 13 năm đã là quá thành công, đặc biệt trong thời buổi các gameshow nở rộ như hiện nay. Nếu như chương trình chỉ dừng lại với lý do format cũ thì chúng ta có thể hiểu và chấp nhận được. Nếu chương trình không còn hấp dẫn, ê-kíp thực hiện hoàn toàn có thể thay đổi. Đồng thời tôi biết ekip cũng luôn tìm cách thay đổi những chi tiết trong format để chương trình ngày càng gây xúc cảm mạnh hơn. Nhưng đó vẫn chỉ là câu chuyện làm nghề một cách đơn thuần. Nhưng Như chưa hề có cuộc chia ly dừng lên sóng đồng nghĩa với việc tất cả các hoạt động kết nối mà mọi người trong ê-kíp đã khởi động và rất nhiều khán giả mong muốn tiếp tục bị dừng lại chỉ bởi lý do rất đau xót. Nó chỉ dừng vì không thu hút được quảng cáo, không thu hút được đầu tư, không mang lại doanh thu cho đơn vị phát sóng. Nói tóm lại là chỉ vì tiền. Mà có cần gì nhiều nhặn đâu. Chỉ có 6 tỷ đồng bạc cho cả một năm hoạt động. Trong khi đó, ca sĩ tổ chức liveshow một đêm tốn 5 - 6 tỷ đồng là chuyện bình Như chưa hề có cuộc chia ly, rất nhiều các chương trình có ý nghĩa xã hội cũng đã không còn được phát sóng như Vượt lên chính mình, Lục lạc vàng.... Đây là những chương trình rất thành công nhằm giúp người dân thoát nghèo một cách bền vững. Sau mỗi số lên sóng, khán giả có thể thấy rõ nó đã giúp bao nhiêu gia đình thoát nghèo, bao nhiêu trẻ em có cơ hội được tiếp tục đến trường, viết tiếp giấc mơ dang dở của lạc vàng còn được thực hiện với một kết cấu rất chặt chẽ. Trong chương trình có phần Niềm vui hôm nay, tức là sau một thời gian, ê-kíp sẽ quay trở lại thăm chính những gia đình từng nhận được hỗ trợ, vừa là để chúc mừng vừa xem họ có sử dụng hiệu quả số vốn mà chương trình trao cho hay không. Đây là chương trình trợ giúp nhân đạo duy nhất có động tác “hậu kiểm” khiến cho hiệu quả trợ giúp được bền chắc và đúng mục chương trình có ý nghĩa thiết thực như thế, thậm chí nó còn giúp dấy lên phong trào tặng bò cho hộ nghèo khiến nhiều tổ chức, nhiều nhà hảo tâm hào hứng thực hiện việc thiện nguyện này, và đặc biệt một chương trình truyền hình quảng bá phong trào tặng bò còn có sự tham gia của Thủ tướng, Chủ tịch nước… thế nhưng cuối cùng cũng phải dừng lại sau 5 năm phát sóng. Lý do cũng giống Như chưa hề có cuộc chia ly Thiếu trình "Lục lạc vàng" từng giúp nhiều gia đình thoát đây, chúng ta không thể trách những người thực hiện, các nhà đầu tư hay đơn vị sản xuất. Tôi cũng như những người tham gia chương trình đều hết lòng hết sức. Có những số, tôi phải đi liên tục 20 ngày, khi trở về mọi người trong nhà đều kinh hoàng vì thấy tôi "tàn tạ" quá. Vất vả là thế nhưng chúng tôi chỉ nhận đồng lương hết sức phải chăng. Nói thật, những đồng lương ấy hoàn toàn không xứng đáng với công sức chúng tôi bỏ ra. Chắc anh em trong ê-kíp Như chưa hề có cuộc chia ly cũng làm việc như thế. Nhưng anh em vẫn tâm niệm rằng đi làm việc thiện nguyện thì đừng bị đói là được!Các đơn vị sản xuất chương trình truyền hình nhân đạo cũng rất dũng cảm. Tôi có thể khẳng định, không đơn vị nào có thể kiếm lợi nhuận từ những chương trình truyền hình mang ý nghĩa thiện nguyện hiện nay. Họ chỉ dám mong khi mỗi chương trình lên sóng sẽ kiếm đủ số tiền để tái đầu tư cho chương trình sau. Họ xác định sẽ kiếm lợi nhuận ở những mảng kinh doanh khác và làm các chương trình thiện nguyện chỉ với mục đích mang lại điều tốt đẹp cho xã hội. Chúng ta cũng không thể trách các nhãn hàng đầu tư. Những chương trình như Lục lạc vàng, Vượt lên chính mình, Như chưa hề có cuộc chia ly... hướng tới đối tượng khán giả là những người kém may mắn, những người chịu nhiều tổn thương, những người thuộc tầng lớp thấp trong xã hội. Họ chắc chắn không có khả năng mua các đơn vị đầu tư nhìn thấy không thể thu được nhiều lợi nhuận từ những chương trình như thế, họ sẽ rút. Một số nhãn hàng đã cố hết sức đồng hành với chương trình nhưng cũng chỉ trong khả năng cho phép của họ. Chúng ta không thể đòi hỏi đây, tôi chỉ ước giá như Chính phủ, Nhà nước và Đài Truyền hình Việt Nam thể hiện vai trò của mình tốt hơn. Chúng ta luôn đặt câu chuyện về hàn gắn dân tộc. Chúng ta luôn khẳng định, trong xã hội hiện nay, sẽ không ai bị bỏ lại phía sau. Chúng ta kêu cả xã hội chung tay giúp những người khó khăn thoát nghèo bền vững. Vậy những chương trình đang làm tốt điều đó như Như chưa hề có cuộc chia ly, Lục lạc vàng, Vượt lên chính mình.... tại sao lại không được duy trì? Như chưa hề có cuộc chia ly không chỉ đơn thuần là thiện nguyện, là câu chuyện tìm kiếm người thân mà nó mang lại giá trị chính trị cho chính thể, làm cho chính thể trở nên ấm áp hơn, đáng tôn trọng hơn. Tại sao chúng ta không duy trì nó? Tại sao Chính phủ không trả tiền cho những chương trình như vậy?Nhà biên kịch Trịnh Thanh chưa hề có cuộc chia ly tồn tại, tức là câu chuyện của sự gắn kết ấy vẫn tiếp tục. Chương trình đang ca tụng thể chế này không bỏ quên bất cứ ai lại phía sau. Nó ý nghĩa hàng hơn ngàn lời kêu gọi sáo rỗng, hàng ngàn thông điệp vẫn xuất hiện nhan nhản hiện nhà đầu tư, sản xuất đều đã mất rất nhiều công sức để thực hiện những chương trình có ý nghĩa thiện nguyện mà chẳng dám nghĩ tới lợi ích kinh tế. Lẽ ra, khi làm những chương trình này, họ cần được hà hơi tiếp sức bởi những đơn vị quản lý. Đằng này, đến một lời khen cũng không có. Vậy điều gì khiến những người thực hiện các chương trình thiện nguyện vững tin vào con đường họ đang đi?Chúng tôi chỉ ước, những chương trình thiện nguyện, có ý nghĩa xã hội sẽ được đầu tư một khoản kinh phí mang tính chất "xương sống". Sau đó, những người thực hiện sẽ kêu gọi đầu tư, sự hỗ trợ từ các doanh nghiệp để tăng thêm sự hấp dẫn của chương cập của Đài Truyền hình Quốc gia hiện nay là ngoại trừ chương trình thời sự ra, rất ít chương trình nào được Nhà nước tài trợ, theo nghĩa vì công tác thiện nguyện, vì lợi ích cộng đồng rộng lớn. Không những thế, hầu hết các chương trình phát sóng trên Đài Truyền hình Việt Nam được xã hội hóa gần hết. Khái niệm xã hội hóa của họ không mang nghĩa vì lợi ích cộng đồng mà là lợi chương trình nhân đạo không mang lại lợi ích nhiều như mong muốn cho người đầu tư cũng như đơn vị phát sóng. Vì thế, khi lợi nhuận bị giảm sút, hoặc nhà đầu tư bỏ cuộc, đương nhiên cửa sóng cũng loại trừ những chương trình này. Lẽ ra, Đài Truyền hình Quốc gia thì phải lấy cái nọ nuôi cái kia. Họ thu được rất nhiều tiền từ các gameshow ca nhạc, hài, các bộ phim truyện… thì phải có sự hỗ trợ ngược lại với những chương trình tuy không mang lại lợi nhuận nhưng có ý nghĩa xã hội sâu sắc. Dù phải tự thu tự chi thì với danh nghĩa đài quốc gia, họ có nghĩa vụ mang lại lợi ích xã hội cho người dân chứ không chỉ chăm chăm nhìn vào lợi lẽ hiện nay, đồng tiền là yếu tố duy nhất để quyết định sự tồn tại của một chương trình? Chẳng lẽ, chẳng còn gì quan trọng hơn đồng tiền?Bạn nghĩ gì về vấn đề này? Hãy chia sẻ ở box bình luận bên dưới. Bổ ích Xúc động Sáng tạo Độc đáo
ngày chia ly không còn gì trong tay